The Christus statueThe Church of Jesus Christ of Latter-day Saints Search | Feedback | Site Map | Help | Country Sites |
Home Gospel Library Worldwide Leadership Training Meeting: Supporting the Family Elder L. Tom Perry

Cha Mẹ Có Bổn Phận Thiêng Liêng

BONNIE D. PARKIN
Chủ Tịch Trung Ương Hội Phụ Nữ

BONNIE D. PARKINCác Trách Nhiệm của Gia Đình

Nếu tôi có thể ước được một điều xảy ra cho các bậc cha mẹ và các vị lãnh đạo của Giáo Hội này, thì đó là họ sẽ cảm nhận được tình yêu thương của Chúa trong cuộc sống của họ mỗi ngày khi họ chăm nom con cái của Cha Thiên Thượng. Có lẽ điều tôi nói ra sẽ không cảm động lòng của các anh chị em, nhưng đó là điều mà Thánh Linh mách bảo cùng các anh chị em. Hãy tuân theo những thúc giục dịu dàng đó.

Tôi còn nhớ rất rõ khi bản tuyên ngôn về gia đình được đưa ra: ngày 23 tháng Chín năm 1995. Tôi đang ngồi trong Đại Thính Đường Tabernacle tại buổi họp Hội Phụ Nữ trung ương. Chủ Tịch Hinckley là người nói chuyện kết thúc. Ông đã trình bày “Gia Đình: Bản Tuyên Ngôn cùng Thế Giới”. Giáo đoàn yên lặng nhưng cũng có một cảm giác phấn khởi; một phản ứng như: “Vâng—chúng ta cần được giúp đỡ với gia đình của mình!”

Tôi nhớ đã cảm thấy rằng bản tuyên ngôn thật đúng. Nước mắt chảy dài trên má tôi. Khi tôi nhìn các chị em phụ nữ ngồi cạnh tôi, họ dường như cũng trải qua những cảm nghĩ như vậy. Có rất nhiều điều trong bản tuyên ngôn đó đến nỗi tôi rất nôn nóng để nhận được một bản và nghiên cứu nó. Bản tuyên ngôn khẳng định phẩm cách của phụ nữ. Và việc mà nó được đưa ra trước tiên cho các phụ nữ của Giáo Hội tại buổi họp Hội Phụ Nữ trung ương thật đầy ý nghĩa. Tôi biết Chủ Tịch Hinckley rất quý trọng các phụ nữ.

Tất cả chúng ta ở đây đều là những người lãnh đạo Giáo Hội. Chúng ta rất bận rộn. Nhưng tôi phải nhớ—cũng như các anh chị em phải nhớ—rằng trách nhiệm đầu tiên của chúng ta là cho gia đình mình. Hãy ghi nhớ, họ là một trong vài phước lành mà chúng ta phải mang theo với chúng ta đến vĩnh cửu!1 Newel K. Whitney là vị giám trợ trong thời kỳ đầu tiên của Giáo Hội ở Kirtland. Giống như các anh em là giám trợ ngày nay, có lẽ ông cũng khá bận rộn làm nhiều điều thiện. Nhưng ông đã bị Chúa khiển trách và được truyền lệnh phải “sắp xếp gia đình mình cho có trật tự. . . .”(GLGƯ 93:50; chữ nghiêng được thêm vào). Thưa các anh chị em, lời dạy này áp dụng cho tất cả chúng ta.

Nhiều anh chị em là cha mẹ hoặc ông bà, hay một ngày nào đó cũng có thể là cha mẹ hoặc ông bà. Nhưng dù đã kết hôn hay không, thì tất cả chúng ta đều là những người có gia đình. Hãy để ra một phút và nghĩ về gia đình mình. Điều gì làm cho các anh chị em yêu thương họ? Một điều làm cho tôi yêu gia đình tôi là tôi vui mừng thấy rằng bốn đứa con trai của tôi thích gần gũi nhau.

Bản tuyên ngôn giảng dạy giáo lý nào về gia đình? Tôi muốn được tập trung vào một đoạn: “Qua kế hoạch thiêng liêng, những người cha phải chủ tọa gia đình mình trong tình thương yêu và sự ngay chính và có trách nhiệm cung ứng những nhu cầu cần thiết của cuộc sống và bảo vệ cho gia đình mình. Những người mẹ có trách nhiệm chính yếu để nuôi dưỡng con cái mình. Trong các trách nhiệm thiêng liêng này, những người cha và người mẹ có bổn phận giúp đỡ lẫn nhau với tư cách là những người bạn đời bình đẳng.”2

Tôi yêu thích những chữ này: “qua kế hoạch thiêng liêng”. Vai trò cha mẹ là một phần kế hoạch thiêng liêng của Cha Thiên Thượng dành cho con cái của Ngài. Là cha mẹ, chúng ta có trách nhiệm thiêng liêng để chu cấp, bảo vệ và nuôi dưỡng gia đình mình.

Những nguyên tắc này —để chu cấp, bảo vệ,nuôi dưỡng—có thể giúp chúng ta nuôi nấng con cái ngay chính như thế nào?

Chu Cấp

Bản tuyên ngôn nói rằng cha mẹ chu cấp “những nhu cầu cần thiết của cuộc sống”. Nhưng những nhu cầu cần thiết đó là gì? Vâng, đó là chỗ ở và thức ăn. Nhưng nhờ vào kế hoạch phúc âm, chúng ta biết còn nhiều hơn thế. Chúng gồm có các kỹ năng—những điều xây đắp cá tính. Chúng ta hãy xem xét một vài điểm.

Chúng ta chu cấp cho con cái khi chúng ta dạy chúng cách làm việc. Tôi xin được nói với các anh chị em về đứa cháu nội Jacob của tôi. Nó không muốn đi học. Mẹ nó đã thử làm nhiều điều. Cuối cùng, mẹ nó bắt nó ngồi xuống và nói: “Công việc của Cha là đi làm việc để kiếm tiền. Công việc của mẹ là ở nhà để chăm sóc cho con và anh chị em của con. Và công việc của con, Jacob à, là đi học.” Khi Jacob hiểu được nguyên tắc ấy, nó đã chấp nhận và đi học.

Chúng ta cũng dạy con cái mình làm việc bằng cách trông mong chúng làm công việc nhà và nơi nào thích hợp thì làm việc bên ngoài nhà. Chúng ta giúp con cái mình chu cấp cho cuộc đời chúng bằng cách dạy chúng giá trị của sự làm việc. Hãy bắt đầu sớm! Chồng tôi nói rằng món quà lớn nhất mà cha của anh cho anh là sự độc lập—bởi vì ông đã dạy chồng tôi biết làm việc.

Việc quản lý tài chính của chúng ta cũng giúp chúng ta có sự chu cấp giỏi cho gia đình mình. Là cha mẹ, hãy cùng trù tính để sống trong vòng ngân quỹ của mình. Hãy dạy con cái của mình về sự khác biệt giữa thứ mình muốn và thứ mình cần. Đừng đặt những đòi hỏi quá đáng lên trên người phối ngẫu của mình. Khi Chủ Tịch Hinckley khuyên dạy chúng ta phải thoát khỏi nợ nần, tôi biết một người cha đã ngồi xuống cùng với con cái của ông đã lập gia đình và hỏi họ về tài chính của họ. Ông đã ngạc nhiên khi biết rằng hai đứa con đã mắc nợ nhiều. Rồi ông hỏi họ là ông có thể giúp họ lập ra một kế hoạch không.

Học vấn và huấn luyện làm cho cha mẹ có thể nuôi sống gia đình. Khuyến khích con cái của các anh chị em có được tất cả học vấn mà chúng có thể có. Trong một số quốc gia, những người trẻ tuổi không hội đủ điều kiện để vay Quỹ Giáo Dục Luân Lưu vì họ không hoàn tất chương trình trung học. Trong thế giới ngày nay, việc cha mẹ tiếp tục học hỏi là điều rất quan trọng.

Bảo vệ

Nguyên tắc thứ nhì tôi muốn nói đến là sự bảo vệ. Bảo vệ khỏi điều gì? Khỏi điều tai hại—cả phần thể xác lẫn phần thuộc linh. Chúng ta bảo vệ khi chúng ta dạy con cái của mình biết rằng chúng có một giá trị thiêng liêng, khi chúng ta đi nhà thờ chung với gia đình, khi chúng ta có buổi họp tối gia đình, khi chúng ta cầu nguyện chung gia đình, khi chúng ta cùng học thánh thư chung. Đó là tất cả những điều khá giản dị để làm nhưng tôi làm chứng với các anh chị em rằng nó mang đến sự bảo vệ mạnh mẽ.

Bản tuyên ngôn dạy rằng cha mẹ có bổn phận thiêng liêng để bảo vệ con cái mình. Sự hành hạ, lạm dụng có thể gây xúc động, chẳng hạn như miệt thị người phối ngẫu hay đứa con, xem thường họ, kiềm giữ tình thương và tình cảm. Những người cha không bảo vệ gia đình mình khi họ đánh đập vợ con mình. Một chị phụ nữ người Tây Phi đã nói rằng trước khi gia nhập Giáo Hội, cha chị đánh đập mẹ chị và con cái. Chị nói: “Bây giờ, cha tôi đối xử chúng tôi với sự lễ độ và dịu dàng vì ông hiểu rằng chúng tôi là con cái của Thượng Đế.”

Cha mẹ bảo vệ con cái mình bằng cách biết về việc chọn bạn để chơi của chúng. Một em thiếu nữ đã tức giận khi cha của em hỏi em về các sinh hoạt buổi tối của em. Người cha giải thích rằng bản tuyên ngôn nói là ông phải bảo vệ gia đình và ông yêu thương con gái mình và chính vì vậy ông muốn biết chắc là con gái ông được an toàn.

Chúng ta cũng phải bảo vệ con cái mình khỏi những ảnh hưởng của các phương tiện truyền thông. Hãy biết con cái mình đang xem gì trên truyền hình, trong rạp hát và tại nhà của bạn chúng. Nếu các anh chị em có máy điện toán ở nhà thì hãy chắc chắn rằng đó là công cụ cho những điều “đạo đức, đáng yêu chuộng, hay có tiếng tốt hay đáng khen.” (Các Tín Điều 1:13)

Chúng ta được bảo vệ khi chúng ta tuân theo vị tiên tri tại thế. Các anh chị em được bảo vệ như thế nào với tính cách là gia đình bằng cách tuân theo lời khuyên dạy của Chủ Tịch Hinckley để đọc Sách Mặc Môn? Tôi mới vừa nhận được một lá thư ngắn từ một chị phụ nữ ở nước Anh. Chị ấy viết:

“Năm ngoái, gia đình tôi rất vất vả và khó khăn với một người cha đã chọn không tham dự nhà thờ nữa. Anh ấy rất tích cực trong suốt đời mình và đã từng ở trong giám trợ đoàn. Lòng tôi đã khóc than cùng Chúa về điều gì tôi có thể làm để không cảm thấy oán giận và đau khổ. Tôi tổ chức buổi họp tối gia đình và tự mình cầu nguyện với con cái. Trong khi ở đền thờ, tôi đã cảm thấy được thúc giục, nhờ vào lời yêu cầu đọc Sách Mặc Môn, là việc không chỉ dành thời giờ đọc thánh thư với con cái mà còn mang con cái và thánh thư đến với chồng tôi, bất cứ anh ấy đang ở đâu trong nhà. Vậy nên, chúng tôi cùng nhau đi kiếm anh ấy, vào 9 giờ mỗi tối. Anh ấy đọc với chúng tôi—lúc đầu thì không nhưng bây giờ thì anh ấy đã đọc. Anh ấy đến các buổi họp nhà thờ, cùng với chúng tôi trong buổi họp tối gia đình, và hướng dẫn những cuộc thảo luận về phúc âm. Con cái tôi giống như các tôi tớ của Chúa mang lời nói yêu thương cứu chuộc đến với chồng tôi. Đây là một phước lành lớn lao cho gia đình tôi.”

Nuôi Dưỡng

Nguyên tắc thứ ba và cũng là nguyên tắc cuối cùng là sự nuôi dưỡng. Sự nuôi dưỡng trông giống như thế nào? Nó được cảm thấy như thế nào? Nó nghe như thế nào? Sự nuôi dưỡng trông giống như, cảm thấy và nghe như câu thánh thư này “Nhờ sự thuyết phục, nhờ sự nhịn nhục, nhờ sự hiền dịu và nhu mì, và nhờ tình thương yêu chân thật” (GLGƯ 121: 41–42). Tôi xin được chia sẻ chỉ một vài ví dụ sau đây.

Tôi nghĩ sự nuôi dưỡng giống như kỷ luật với tình thương. Một người mẹ trẻ đã chặn đứa con mình lại khi nó không vâng lời. Người ấy lấy tay mình ôm mặt của nó, nhìn vào mắt nó mà nói: “Hãy nghe lời mẹ.” Chúng ta phải dạy con cái mình biết chọn lựa một cách khôn ngoan, nhưng chúng ta không thể lấy đi những hậu quả của các hành động của chúng. Hãy nhớ rằng nền tảng của kế hoạch của Cha Thiên Thượng là quyền tự quyết.

Sự nuôi dưỡng được cảm thấy như thế nào? Nhiều sự giảng dạy và việc xây đắp mối quan hệ trong gia đình xảy ra trong những giây phút thật ngắn ngủi, không trù tính trước trong lề thói hằng ngày của chúng ta. Cái bàn ăn là nơi để liên kết với nhau; chia sẻ những sinh hoạt hằng ngày của chúng ta, lắng nghe và khuyến khích lẫn nhau, và ngay cả cùng cười đùa với nhau. Tôi biết tiếng cuời làm nhẹ gánh của chúng ta. Những người mẹ và những người cha thân mến, hãy làm cho giờ ăn cơm đều đặn cho những người mà các anh chị em yêu thương.

Các anh chị em có hoàn tất bổn phận làm cha mẹ khi tất cả con cái của các anh chị em đều trưởng thành và sống độc lập không? Không, các anh chị em không bao giờ hoàn tất bổn phận cả. Nhưng chúng ta đang làm công việc tạo dựng gia đình vĩnh cửu. Trong khi chồng tôi và tôi đang phục vụ truyền giáo ở nước Anh, một trong số các con trai của chúng tôi và gia đình nó đến thăm. Tôi nhớ nó đã nói: “Chúng con đến đây vì chúng con cần được nuôi dưỡng.” Một khi đã làm cha mẹ thì sẽ làm cha mẹ luôn luôn. Có phải là tuyệt vời không?! Khi đọc xong Sách Mặc Môn vào tháng Mười Hai, tôi đã sửng sốt khi biết rằng ngay cả Mặc Môn cũng đã khuyên dạy đứa con trai tuổi thành niên của mình là Mô Rô Ni: “Hỡi con trai của cha, hãy trung thành nơi Đấng Ky Tô. . . cha cầu xin Đấng Ky Tô sẽ nâng con lên. . . và lòng thương xót và sự nhịn nhục của Ngài, cùng niềm hy vọng về sự vinh quang của Ngài và về cuộc sống vĩnh cửu sẽ tồn tại mãi mãi trong tâm trí con.” (Mô Rô Ni 9:25).

Sự nuôi dưỡng nghe như thế nào? Đôi khi rất khó để có được một câu trả lời với nhiều hơn một chữ từ một em trong tuổi niên thiếu. Đây là câu hỏi mà tôi thấy cực kỳ hữu ích để thay đổi câu đó: “Thử thách hay khó khăn lớn nhất mà em có ngay bây giờ là gì?” Câu hỏi này cho phép giới trẻ chia sẻ với chúng ta. Và khi họ làm như vậy, thì ta chỉ cần lắng nghe! Đừng phê phán hoặc khuyên dạy hay làm bất cứ điều gì khác. Chỉ lắng nghe. Các anh chị em sẽ ngạc nhiên khi thấy mối liên kết và mối quan hệ sẽ được thành hình. Thưa các vị giám trợ và các vị cố vấn, chính câu hỏi này cũng có thể mạnh mẽ khi các anh em phỏng vấn giới trẻ trong tiểu giáo khu của mình.

Sự nuôi dưỡng nghe giống như sự cầu nguyện chung gia đình. Một trong những ký ức lâu dài nhất của tôi về cha tôi là quỳ xuống với các anh chị em của tôi bên giường ngủ của cha mẹ tôi trong căn phòng nhỏ của họ và nghe cha tôi cầu xin Cha Thiên Thượng ban phước cho mẹ chúng tôi đang nằm trong bệnh viện. Việc nghe cha tôi trút nỗi lòng của ông đã giúp tôi biết rằng có một Thượng Đế trên trời đang lắng nghe. Hãy cầu nguyện cho con cái của các anh chị em về việc học và sự bảo vệ của chúng trong ngày. Con cái của chúng ta biết về tình yêu thương và kỳ vọng của chúng ta khi chúng nghe chúng ta cầu nguyện cho chúng.

Củng Cố Gia Đình

Là người lãnh đạo, các anh chị em củng cố và hỗ trợ gia đình của những người mà các anh chị em phục vụ như thế nào? Các anh chị em có thể sử dụng các nguyên tắc này —chu cấp, bảo vệ và nuôi dưỡng—để củng cố các gia đình trong tiểu giáo khu của mình.

Các vị lãnh đạo hỗ trợ các cha mẹ bằng cách kính trọng họ, chứ không bằng cách đứng ra chịu trách nhiệm nuôi dưỡng đứa con. Các anh chị em có thể là người cố vấn, có thể chia sẻ những sở thích giống nhau, nhưng làm theo cách thức mà các bậc cha mẹ muốn làm. Một người mẹ chia sẻ: “Dường như theo tôi thì thường những người cuối cùng mà mấy đứa con trai tuổi niên thiếu của tôi muốn nghe theo là chồng tôi và tôi. Đôi khi, các con trai của tôi, vì nhượng bộ các áp lực của bạn bè, đã không lắng nghe cha mẹ nói. Tôi biết ơn các vị lãnh đạo Giáo Hội khôn ngoan đã khuyên bảo các con trai của chúng tôi. Họ đã không dành lấy vai trò của chúng tôi với tư cách là cha mẹ. Họ lắng nghe nhưng ủng hộ sự hướng dẫn của chúng tôi, và hướng dẫn chúng trở lại với chúng tôi.”

Là gia đình, chúng ta đều có nhu cầu. Chỉ một vài lời chân thành về những người mẹ đơn chiếc trong nhà. Tôi xin chia sẻ với các anh chị em câu chuyện về một người mẹ có năm đứa con mà người chồng đi đánh trận ở ngoại quốc. Người ấy kể:

“Khi chồng tôi ra đi vào đầu tháng Hai, chúng tôi đã có ba chiếc xe hơi có thể xài được. Tuy nhiên, đến tháng Mười Một, tất cả ba chiếc xe đều hư và chúng tôi không thể sửa chữa hai trong số ba chiếc xe đó. Trong cùng thời gian này, đứa con trai mười bảy tuổi của tôi cho tôi biết rằng nó không dự định đi phục vụ truyền giáo vì nó không biết chắc phúc âm là chân chính. Nếu có một lúc nào đó trong đời tôi mà tôi cần các phước lành của chức tư tế, thì chính là thời gian đó vậy. Tôi không nhớ tất cả các chi tiết về lúc nào hay ở đâu, nhưng tôi nhớ rõ ràng đã nhận được nhiều hơn một phước lành từ những người nắm giữ chức tư tế chu đáo trong thời gian đó. Tôi luôn luôn biết rằng tôi có thể gọi các thầy giảng tại gia của tôi và họ sẽ có mặt nơi đó. Không một người nào trong hai người có thể sửa chữa chiếc xe van của tôi nhưng họ có thể ban cho tôi các phước lành mà tôi rất cần và họ đã tìm ra một người mà có thể sửa chữa chiếc xe.

Các thầy giảng tại gia tận tâm đã tạo ra sự khác biệt cho gia đình này, và họ có thể tạo ra sự khác biệt cho tất cả các gia đình có cha hay mẹ độc thân khi họ tiến đến việc quen biết các gia đình này, đạt được sự tin cậy của các gia đình này và ban cho các phước lành của chức tư tế. Thưa các vị giám trợ, các vị lãnh đạo nhóm Thầy Tư Tế Thượng Phẩm, các chủ tịch nhóm túc số Anh Cả, những người mẹ này cũng như các chị em phụ nữ độc thân phi thường cần các phước lành của chức tư tế trong nhà họ.

Chủ Tịch Hinckley cảnh cáo về “sự tì vết trì hoãn của thế gian“ cách đây mười năm khi bản tuyên ngôn được công bố. Bản tuyên ngôn mang tính cách tiên tri này xác nhận lại một lần nữa “các tiêu chuẩn, giáo lý và thực hành liên quan đến gia đình”3 của Chúa. Trái lại, thế gian cố gắng sai khiến các vai trò của phụ nữ và người mẹ. Các phụ nữ ngày nay được cho biết họ cần có một nghề nghiệp thành công, thuộc vào các tổ chức và có con cái, nếu họ có tiền. Vai trò vinh dự của người mẹ ngày càng lỗi thời. Tôi xin nói rõ điều này, chúng ta chớ để cho thế gian làm nguy hại điều mà chúng ta biết được ban cho chúng ta bởi kế hoạch thiêng liêng .

Thưa các chị em phụ nữ, tôi xin được nói thẳng với các chị em chỉ trong một vài phút. Là tín hữu của Hội Phụ Nữ của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô, chính là phước lành và trách nhiệm của chúng ta để nuôi dưỡng và hỗ trợ đơn vị gia đình. Mọi người đều thuộc vào một gia đình và mỗi gia đình cần phải được củng cố và bảo vệ.

Sự giúp đỡ lớn nhất của tôi trong việc trở thành một người nội trợ đến trước nhất từ người mẹ và bà nội của tôi, và kế đến từ các chị em trong Hội Phụ Nữ trong các tiểu giáo khu khác nhau nơi mà chúng tôi đã sống. Tôi đã học hỏi những kỹ năng và nhìn thấy tấm gương về niềm vui đến từ việc tạo dựng một mái gia đình nơi mà những người khác muốn sống trong đó. Kể từ tháng Giêng năm 2006, có những chỉ dẫn mới cho các buổi họp và sinh hoạt làm phong phú thêm nhà cửa, gia đình và cá nhân. Các buổi họp và sinh hoạt này cung ứng sự linh động được gia tăng ngõ hầu cho tất cả các chị em phụ nữ đều tham dự. Giờ đây, thưa các chị em lãnh đạo Hội Phụ Nữ, hãy chắc chắn rằng các buổi họp và sinh hoạt mà các chị em hoạch định sẽ củng cố nhà cửa của tất cả các chị em phụ nữ.

Việc thăm viếng giảng dạy là một phương tiện khác để hỗ trợ gia đình. Tôi hy vọng rằng tất cả các chị em đều có cơ hội để làm giảng viên thăm viếng. Các giảng viên thăm viếng không những củng cố một chị em phụ nữ về phần thuộc linh mà cũng còn trong một vị thế độc đáo để nuôi dưỡng và đánh giá những nhu cầu. Thưa các chị em lãnh đạo Hội Phụ Nữ, xin hãy hành động trong các buổi họp của ủy ban an sinh và báo cáo những nhu cầu thuộc linh và vật chất được các giảng viên thăm viếng nhận ra.

Tình Thương Yêu Thuần Khiết của Đấng Ky Tô

Đối với các chị em đã kết hôn, thì hãy nhớ lại thời quá khứ. Điều gì đã làm cho các chị em yêu người phối ngẫu của mình? Việc nhớ đến điều này có thể cho các chị em một tấm lòng tha thứ. Hãy bày tỏ tình yêu của mình cho nhau. Một người vợ có thể tạo ra sự khác biệt nơi cuộc sống của chồng mình khi người vợ xây đắp sự tự tin của chồng mình. Một người chồng có thể làm tươi sáng ngay cả một ngày tối tăm nhất với ba chữ giản dị: “anh yêu em.” Một trong những ân tứ lớn nhất mà cha mẹ có thể cho con cái của họ là cho chúng thấy họ yêu nhau.

Vai trò của chúng ta với tư cách là cha mẹ trong việc nuôi nấng con cái ngay chính là chu cấp, bảo vệ và nuôi dưỡng và chúng ta làm điều đó với tư cách là hai người bạn đời bình đẳng. Chúng ta cũng làm như vậy với tư cách là các vị lãnh đạo. Việc làm người lãnh đạo là một công việc khó khăn. Việc làm cha mẹ cũng là một công việc khó khăn. Chúng ta trở nên chán nản nhưng chúng ta vẫn tiếp tục. Tôi nghĩ rằng chúng ta học rất nhiều về tình thương yêu thuần khiết của Đấng Ky Tô trong gia đình của mình và qua sự phục vụ trong Giáo Hội.

Với tư cách là cha mẹ và người lãnh đạo, chúng ta cần phải cho con cái mình tình yêu thương mà Cha Thiên Thượng mở rộng cho chúng ta. Trong Mô Rô Ni 8:17, chúng ta đọc: “Cha tràn đầy lòng bác ái, đó là tình thương yêu vĩnh viễn.“ Thêm vào điều này là những lời của Chúa: ”phải khoác lên mình sợi dây ràng buộc của lòng bác ái, như một chiếc áo choàng ngoài, là dây liên lạc của sự toàn hảo và bình an.“ (D&C 88:125). Tôi xin mời các anh chị em, trong tất cả những việc làm của mình hãy choàng lên cái áo choàng bác ái, bao bọc gia đình mình trong tình yêu thương thanh khiết của Đấng Ky Tô.

Là gia đình và những người lãnh đạo, cầu xin Chúa ban phước lành cho các anh chị em để bao bọc những người mà các anh chị em yêu thương với cái áo choàng bác ái, để tất cả chúng ta có thể trở về nơi hiện diện của Cha Thiên Thượng và sống với Ngài mãi mãi. Trong tôn danh của Chúa Giê Su Ky Tô, A Men.

Ghi chú

1. Xin xem Gordon B. Hinckley, “Rejoicing in the Privilege to Serve,” Buổi Họp Huấn Luyện Giới Lãnh Đạo Toàn Cấu, ngày 21 tháng Sáu năm 2003, 22.

2. “Gia Đình: Bản Tuyên Ngôn cùng Thế Giới,” Liahona, tháng Mười năm 2004, 49.

3. “Stand Strong against the Wiles of the World,” Ensign, tháng Mười Một năm 1995, 100.

 
© 2008 Intellectual Reserve, Inc. All rights reserved.   Rights and use information.  Privacy policy